Chủ Nhật , 20 Tháng Mười 2019
Trang chủ / Cộng đồng / Chỉ có đàn ông ngu ngốc mới xếp vợ con mình sau những cuộc vui bạn bè

Chỉ có đàn ông ngu ngốc mới xếp vợ con mình sau những cuộc vui bạn bè

Từ xưa đến nay, chuyện đàn ông đi nhậu, coi bạn bè là “anh em”, sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì chiến hữu đã không còn xa lạ. Người ngoài gặp họ, nói họ là người nhiệt tình, xả thân, là những người “hào sảng”, phóng khoáng.

Nhưng, cái gì cũng có cái giá của nó. Con người, ai cũng chỉ có 24 giờ/ ngày, 7 ngày/ tuần, các anh cứ hết lòng vì chiến hữu, sẵn sàng có mặt mọi lúc mọi nơi, vậy thời gian dành cho vợ con của mình, các anh để ở đâu? Nhân câu chuyện này, nhà báo Hoàng Hường đã có chia sẻ thu hút hàng nghìn lượt likes. Xin được trích nguyên văn tâm sự của nữ nhà báo..

“Những người đàn ông “hào sảng”

Sáng ngày nghỉ đi dạo, thấy một mẹ bỉm sữa bế con chừng 2 tháng, mặc đồ ngủ đi dép lê ngồi bên vỉa hè khóc. Mình hỏi làm sao, có cần giúp đỡ gì không, mẹ bỉm sữa kể luôn một tràng dài…

Tóm tắt là: chồng của chị là người hiền lành chăm chỉ, nhưng có tính nể bạn quá đáng. Từ giỗ ông của bạn đến sang họ hàng, đến bố bạn ốm con bạn đau cũng xăng xái từ đầu đến cuối. Bạn ới một cái là mất hút. Nhà của hai vợ chồng luôn là điểm hẹn tụ tập của nhóm bạn chồng, bất kể: buồn vui sinh nhật hội ngộ… cũng đến nhà thằng K, và “vợ thằng K” luôn là người chịu trận cho những cuộc tụ tập ấy. Nhẹ nhàng thì vài chai bia đĩa mực, rình rang thì mâm bát.

“Lúc mới lấy nhau thì em cũng thấy vui, nhưng khi em sinh con xong các anh ấy vẫn thế. Em thức cả đêm trông con, vừa nghỉ được tý là chồng gọi về chuẩn bị “mấy thằng bạn anh” đến, lại mâm bát chén đĩa. Họ đến lần đầu cho thằng cu nhà em ít tiền, lần sau không cho nữa, mà hai vợ chồng có dư dả gì, tiền bỉm sữa cho con chả đủ, lại cứ phải mua đồ đãi bạn.

Mấy lần em nói, chồng em cứ bảo: bạn quý mình mới đến. Sáng nay anh cũng bảo bạn đến nhưng em vừa chán vừa mệt, con lại quấy, em mặc kệ chẳng nấu nướng gì. Anh ấy cùng mấy người bạn về thấy thế, chẳng nói chẳng rằng anh ấy tát em, thế là em bế con ra đây ngồi, chẳng muốn về nhà nữa”.

Tôi nghe xong chẳng biết nói thế nào. Tôi biết trên đời có nhiều người đàn ông “hào sảng” kiểu đó. Văn học đã có tác phẩm “Trẻ con không biết ăn thịt chó” cũng gần giống như vậy. Những người có thể chu đáo với tất cả thiên hạ, trừ vợ con mình.

Anh chồng trong câu chuyện và nhóm bạn vô tâm đến mức không hiểu thời gian sau sinh khó khăn với phụ nữ thế nào, nhất là người có con lần đầu. Tôi thấy 9 tháng mang thai, sinh con đau đớn cũng chả vấn đề gì, nhưng sau khi sinh con thì mãi không quen được. Lúc trước tối lăn ra ngủ một mạch đến sáng, ăn lúc đói, chơi lúc rảnh; giờ lúc buồn ngủ rũ ra thì đứa trẻ không cho ngủ, lúc nó ngủ thì lại việc nọ kia, hoặc cố ngủ mãi không được, khi bắt đầu ngủ được thì nó dậy. Nhịp sinh hoạt đảo lộn.

Có lần tôi phát cáu quay sang quát đứa con sơ sinh: “Tao điên mày lắm rồi đấy”… Trầm cảm sau sinh cũng một phần vì thế chứ đâu. Mình hoàn toàn hiểu cảm giác của bà mẹ bỉm sữa kia.

Mình biết nhiều người, nhất là con trai, hầu như không có khả năng khước từ đám bạn thân điều gì. Chỉ có điều, người đàn ông phải trải qua biến cố rồi mới nhận ra điều này: ai cũng cần bạn bè, đặc biệt đàn ông luôn cần bằng hữu trong đời và sự nghiệp; nhưng đấy là lúc anh khoẻ mạnh vui vẻ, mọi sự đang tốt đẹp.

Khi có biến cố thì bạn bè chỉ đến lúc đầu, sau rồi người thay bỉm nấu cháo pha thuốc cho anh, là người cuối cùng ở bên anh chỉ có thể là người đàn bà gần gũi. Đứa con được sinh ra từ máu thịt của anh, nhưng anh lại xếp họ ở vị trí cuối cùng trong danh sách ưu tiên. Điều đó không chỉ bất công mà ngu ngốc, khi gặp biến cố rồi anh sẽ thấy điều đó.

Và anh dễ dãi sẽ tập hợp những người bạn tồi, hoặc biến họ thành tồi. Những người tử tế không gọi anh giúp đỡ bất kể lúc nào, không tận dụng thời gian của anh, đặc biệt không bao giờ làm phiền người thân của anh. Những người tử tế biết nghĩ sẽ không bao giờ đến nhà anh nhậu nhẹt khi vợ anh đang nuôi con nhỏ. Anh sống thế nào, sẽ có những mối quan hệ thế đó.

Cuối cùng, mình muốn hỏi: mấy người bạn đến nhà người ta lúc con họ khóc, vợ họ sưng xỉa rầu rĩ, chồng cười gượng gạo. Nhậu có ngon không?”

Đàn ông vốn dĩ bản tính tham lam, thích tìm kiếm sự mới lạ. Quan niệm về tình yêu và tình d.ụ.c với họ là hai vấn đề hoàn toàn khác biệt nhau. Mặc dù đã có vợ, rất yêu vợ nhưng vì nhu cầu họ sẵn sàng ngủ với người đàn bà khác. Họ cũng không cho rằng việc ngoại tình là chuyện gì to tát hay quan trọng cho lắm nếu như sau đó họ vẫn trở về và làm tròn bổn phận một người cha, người chồng tốt.

Đàn ông khi ngủ với một, hoặc một trăm người đàn bà họ nghĩ rằng họ được chứ không mất gì cả. Nhưng họ không biết rằng, sau lưng họ là gia đình, là vợ là con, là những người chịu tổn thương khôn cùng từ ham muốn nhất thời đó.

Có lẽ chỉ có ai từng bị phản bội, dù chỉ một lần, mới biết thế nào là vị đắng của nó. Thậm chí, có người còn cho rằng chỉ có cái chết mới tránh khỏi cơn ác mộng mà chồng gây ra cho mình.

Trên trang dành cho chị em phụ nữ, dòng tâm sự của người đàn bà có chồng ngoại tình từng rất mực tin tưởng, thương yêu chồng đang khiến nhiều chị em đồng cảm, xót xa.

Đàn ông một lần dối trá, đàn bà cả đời không quên

“Chúng tôi cưới nhau tròn mười năm. Mười năm là khoảng thời gian dài, đủ để nếm trải hết cay, đắng, ngọt, bùi. Ngày ấy, cha mẹ hai bên đều nghèo, chúng tôi có một đám cưới rất đơn giản. Chồng tôi là một nhân viên bình thường. Còn tôi có một tiệm tạp hóa nhỏ. Chúng tôi làm việc chăm chỉ, mong muốn có một cuộc sống đầy đủ cho con sau này.

Anh là một người đàn ông của gia đình. Ngoài khoảng thời gian đến công ty, anh thường về sớm phụ giúp tôi bán hàng. Những lúc tôi bận bịu nấu ăn, dọn nhà thì anh chơi với con hoặc dạy con học. Hai đứa con một trai, một gái giống anh như đúc. Cuộc sống tôi tuy không giàu có nhưng những gì tôi có khiến tôi rất mãn nguyện. Chỉ cần gia đình yên ấm, hạnh phúc như vậy thì còn gì hơn?

Mười năm, tôi tin chồng mình là người đàn ông tử tế hơn bất kì ai. Tôi chẳng thấy anh có những thói xấu như những người đàn ông khác. Anh hiếm khi nhậu nhẹt, la cà quán xá với bạn. Anh chỉ mê đá bóng nhưng cũng thường xem ở nhà chứ không ra quán. Mỗi khi nghe ai đó nói chuyện ngoại tình, đánh ghen tôi đều nghĩ thầm: “Chồng tôi sẽ không bao giờ để tôi phải lâm vào tình cảm đó”.

Nhưng tôi đâu ngờ rằng, bề ngoài chồng như vậy nhưng lòng anh lại khác. Miệng anh nói yêu thương vợ nhưng thâm tâm anh đã bắt đầu thấy chán người vợ bắt đầu xuống sắc như tôi. Tôi suốt ngày buôn bán, chẳng có thời gian đâu chăm sóc cơ thể. Hơn nữa, việc sinh hai đứa con khiến tôi bị rạn da rất nhiều. Tôi mập lên, người ngấn mỡ.

Một bữa, bạn tôi bảo rằng buổi trưa vô tình thấy chồng chở cô gái nào xinh lắm. Thấy cô ta ngồi sau ôm chồng tôi rất chặt. Bạn chỉ nói như vậy nhưng tôi hiểu bạn đang ám chỉ điều gì. Tôi chống chế, chắc bạn nhìn nhầm thôi. Cúp máy xong, lòng tôi hoang mang rất nhiều.

Tôi định hỏi chồng nhưng lại nghĩ, đàn ông nếu có ăn vụng thật thì đời nào chịu thừa nhận. Thế là tôi lập một kế hoạch theo dõi chồng. Chẳng khó khăn gì khi phát hiện những buổi trưa chồng làm gì. Tôi cay đắng khi biết được rằng anh có nhân tình…đó là SỰ THẬT chứ không còn ngờ vực gì nữa. Cô ta lại là đồng nghiệp cùng công ty. Giờ nghỉ trưa, họ cùng nhau đi ăn, đi cà phê hoặc khách sạn. Họ chỉ hò hẹn buổi trưa, còn chiều tan sở ai về nhà nấy. Khốn nạn thay, ả đàn bà này đã có gia đình. Đợt đám cưới cô ta, chồng tôi có chở vợ đến dự…

Một kẻ có vợ cặp kè với một ả đàn bà có chồng. Họ dan díu với nhau mà quên mất rằng mình còn gia đình, còn những đứa con ở nhà. Buổi trưa, khi tôi chứng kiến chồng chở cô ta, tôi đã định xông đến làm một trận nhưng rồi lại thôi. Tôi lẳng lặng chụp hình rồi gửi cho chồng xem.

Cô ta đẹp, cô ta trẻ. Tôi chắc hẳn chồng tôi ngoại tình vì thèm của lạ. Tình nghĩa mười năm vợ chồng bị anh đổi bằng vài lần thể xác. Tôi thấy mình ngu vì đã tin chồng một cách mù quáng. Ngỡ rằng anh là người đàn ông tử tế, thương vợ con nhưng hóa ra cũng tầm thường như những gã đàn ông trọng thân xác đàn bà.

Anh hốt hoảng về van xin tôi hãy tha thứ. Anh nói rằng mối quan hệ chỉ là vui chơi thôi. Gia đình là quan trọng, con cái là điều anh coi trọng nhất. Tôi cười chua chát, thấy quan trọng mà vẫn lén lút ăn vụng ngoài đường. Gia đình anh vẫn muốn có, ham mê thể xác vẫn muốn thỏa mãn, sao lòng dạ anh quá tham lam như vậy? Khi tôi bỏ ra khỏi nhà chồng tỏ ra vô cùng ăn năn, hối hận. Tôi có nên tha thứ cho chồng hay không?”

Tha thứ hay không, quan trọng gì nữa!

Tha thứ hay không không quan trọng nữa, bởi giờ đây lòng người đàn bà ấy đã chết đi vạn phần. Bao nhiêu yêu thương, tin tưởng suốt 10 năm trời đổi lại bằng sự phản bội đau không kể xiết.

Một trong những nền móng vững chắc cho một mối quan hệ là sự tin tưởng. Bị lừa dối một lần thì nỗi ám ảnh đó sẽ mãi mãi lởn vởn trong đầu. Sẽ mất bao lâu nữa niềm tin mới trở lại, hay vĩnh viễn không thể?

Cái hình ảnh người chồng mình yêu thương đi thân mật với người khác, dù đó chỉ là nụ hôn hay chuyện ân ái, đều thực sự vô cùng đáng sợ.

Phụ nữ ạ, hãy nghĩ rằng bản thân mình xứng đáng nhận được nhiều hơn thế. Nếu tiếp tục nhẫn nhịn, tha thứ vì bất kỳ lý do gì ngoài việc bản thân cảm thấy còn thương, còn yêu chồng và chồng cũng biết hối lỗi, ăn năn thì tuyệt đối đừng khoan nhượng.

Chẳng phải riêng người phụ nữ trong tâm sự của người đàn bà có chồng ngoại tình bên trên mà bất kể người phụ nữ nào, trước khi làm bất cứ chuyện gì, phải thương mình trước tiên, nhớ nhé!

Hãy viết bình luận của bạn cho bài viết này

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.